Hôm nay là một ngày thật đặc biệt, một ngày vui mừng, ngày đám hỏi của Dung. Tối hôm qua, Dung không ngủ được, cô nôn nóng chờ ngày này đã mấy tháng nay rồi, kể từ lúc Đức cầu hôn với cộ Ngồi trước gương, Dung ngắm đôi mắt hơi sưng, chậm một lớp phấn hồng lên má, cô mỉm cười nhớ đến Đức. Chắc giờ này anh cũng hồi hộp như mình thôi, nhiều lúc Dung thấy Đức thật giống như con nít. Ở nhà ngoài, tiếng ba Dung đang oang oang hối mấy đứa em cô dọn dẹp nhà cửạ Dung đứng lên, vuốt nhẹ lên thân áo dài, hình như Đức và ba má anh đã tớị Nhóc Hùng hé cửa phòng, ló đầu vô nháy mắt:
-Chị Dung ơi, ba kêu chị ra kìa! Dung ngoắc Hùng:
-Chị run quá, em coi chị có được không?
Hùng kéo lại chiếc cà vạt nghiêng thắt dở:
-Chị đừng lo, bộ chị sợ anh Đức ảnh đổi ý hay saỏ Nói xong, nó cười hi hi, lè lưỡi ra rồi bỏ chạy trước khi Dung kịp ký đầu nó. Bên ngoài phòng khách mọi người đều im lặng khi Dung bước ra, cô cảm thấy thẹn thùng, hai bàn tay thừa thãị Trong tiếng cười của mọi người, có tiếng lách cách và ánh sáng chớp lên của những cái máy chụp hình. Đức lại gần Dung, nắm lấy tay cô và kéo đến trước mặt mẹ anh. Mẹ Đức là một người đàn bà đẫy đà có gương mặt phúc hậu, bà mỉm cười:
-Từ hôm nay con có thể kêu bác là mẹ như Đức, mẹ có quà này cho con.
Mẹ Đức trịnh trọng lôi một chiếc hộp gỗ trong ví ra, bà mở nắp hộp, cầm lấy tay Dung, vừa đeo lên tay cô vừa nói:
- Đây là quà của một người bạn thân tặng cho mẹ, mẹ chưa dùng bao giờ vì đeo không vừa, nhưng đây là một vật vô giá, mong rằng con sẽ thích....
Dung cẳm động lí nhí cám ơn, chiếc vòng mầu đỏ mát lạnh vừa khít với cổ tay nhỏ nhắn của cô và nổi bật trên nền da trắng mịn. Thủ tục sau đó là đeo bông tai, đeo kiềng, nhẫn, lỉnh kỉnh, nhưng mọi người ai cũng trầm trồ khen chiếc vòng đặc biệt.
Theo như bàn tính của hai nhà, một năm sau Dung và Đức sẽ làm đám cướị Mãi tới chiều Đức mới có một ít thời gian nói chuyện riêng với Dung. Anh nâng cổ tay người yêu, hôn lên chiếc vòng, hỏi Dung:
-Em có thích không?
-Thích chứ, cho dù là vòng giấy em cũng thích....
Trời hôm nay nóng nực nhưng chiếc vòng vẫn mát, bỗng nhiên Dung rùng mình, cô cảm thấy lạnh, Dung cúi xuống lau nhẹ chiếc vòng, thấp thoáng chỗ lạt chỗ đậm của màu đỏ như máu là một đường gân đỏ mới xuất hiện.
Theo như lời Đức kể lại, chiếc vòng là do một người bạn của bố mẹ Đức mang về tận bên Ai Cập. Không biết xuất xứ chiếc vòng từ đâu nhưng chắc chắn đó là một món đồ cổ lâu đời rồị Nghe nói là vòng cẩm thạch ngừa được cảm mạo phong hàn cho người mang nó.
Mẹ Đức vẫn cất giữ kỹ nói là để tặng cho con dâu tương laị Nửa đùa nửa thật, Dung trêu Đức:
-Chiếc vòng này là đồ cổ, chắc mắc tiền lẳm hả anh, sau này anh mà không nuôi em nữa, em đem bán cũng đỡ khổ.
Đức làm mặt nghiêm:
- Đây là đồ kỷ niệm, quà cưới của chúng mình, em phải đeo không được cởi ra, sống đeo, chít mang, vật còn người còn....
-Anh nói gì thấy ghê, bộ muốn trói em suốt đời sao, đừng có hòng.
-Anh không nói giỡn đâu, anh nghe mẹ anh nói, đây là vật có linh khí, cẩm thạch mang tính âm nên có màu xanh, người xưa họ mang chôn chung với xác chết để lấy thêm khí âm, chôn lâu ngày vòng biến thành màu đỏ, gân đỏ trên vòng là linh khí của nó đó.
Dung rú lên, đấm thùm thụp vô vai Đức:
-Anh đã biết em sợ ma mà còn hù em hả, không thèm nói chuyện với anh....năm phút.
Đức cười lớn, anh giữ tay Dung lại:
-Em dữ như vậy chỉ có anh là chịu nổi em thôi, ma nào dám nhát....đừng la nữa, trong nhà ba má nghe thấy giờ.
À, tuần sau làHalloween rồi, nhà bạn anh có tổ chức mặc đồ hoá trang, em có muốn đi không?
-Em hông sợ ma giả đâu, coi ai sợ ai cho biết, mà anh tính làm ma gì vậỷ Đức nháy mắt chọc tức Dung:
-Tới ngày đó anh mới cho em haỵ Tụi mình hẹn gặp nhau ở đó, nếu em nhận ra được anh, sẽ có thưởng.
Dung nguýt Đức một cái dài cả thước:
-Xí, ai mà thèm.
- o O o -
Ngày Halloween Dung chuẩn bị thật kỹ, cô vẽ mắt bằng viết chì đen thật đậm, môi cũng thoa son đen. Cả tuần nay cô bị mất ngủ, nếu ngủ được lại mơ thấy toàn ác mộng, cặp mắt cô hiện lên hai cái vòng đen, Dung chép miệng nghĩ thầm:
-Như vậy càng hay, càng giống ma chứ saọ Nhìn đồng hồ, đã hơn 7 giờ tối rồi mà Đức vẫn chưa kêu điện thoại cho cô, Dung bực mình, bụng cô bắt đầu kêu réo, đói quá rồi mà. Chạy xuống bếp, lục tủ lạnh, Dung bốc vội miếng bánh, vừa ăn cô vừa ngẫm nghĩ:
-Hay là mình đi trước để hù anh ấy cho vui, ngồi nhà cũng vậy thôị Khi Dung ra khỏi nhà, đường phố đã bắt đầu lên đèn, ngoài đường người đi bộ phần lớn là con nít. Dung cố gắng lái xe chầm chậm, lỡ không gặp ma mà đụng nhằm người sống mới là xui xẻọ Thỉnh thoảng có những tà áo đen chạy băng qua đường bất chấp xe cộ, Halloween có lẽ là ngày phá phách thì đúng hơn. Dung phải đậu xe ở góc đường thật xa, xe xếp hàng dài kiếm mãi mới ra chỗ trống. Bước lên con đường dốc, Dung hít một hơi dài, gió lạnh có mùi biển mặn làm cô cảm thấy thoải mái, cô tự trách thầm:
-Lại quên không mang áo lạnh nữa, lát nữa thế nào cũng phải mượn áo của anh Đức.
Tiếng giầy cao gót của Dung nện cồm cộp lên lề đường vội vã lẫn trong tiếng nhạc càng ngày càng lớn.
Đang đi bỗng Dung ngừng hẳn lại, hình như có người đang đi theo cộ Cô quay lại, không có ai, đằng xa chỉ có tiếng la hét của mấy đứa con nít đi xin kẹọ Dung lắc đầu tự cười mình nhát gan.
Ngôi nhà của Thành, bạn Đức, tọa lạc riêng biệt ở cuối đường, chung quanh trồng toàn thông, treo lủng lẳng trên mấy cây thông là những bộ xương người bằng giấy bay phất phớị Tiếng phong linh kêu leng keng nhè nhẹ trước cổng nhà như chào đón. Dung vừa bước lên thềm tính bấm chuông thì cánh cửa gỗ xịch mở, một con quỷ, không, một người với mặt nạ quỷ có hàm răng lởm chởm ra mở cửa, trên ngực cắm một con dao....nhựa dính máụ Con quỷ cất tiếng nói:
-Vào đây, mời hai bạn vàọ Dung đưa tay lên che miệng cười, sửa lưng con quỷ:
-Có mình Dung hà, ai....xin lỗi....anh là ai đâỷ Con quỷ chỉ tay ra sau lưng Dung:
-Còn ai đằng sau lưng bồ đó? Hihi....tui là Thành....chủ nhà nàỵ Dung giật mình quay ra sau, đằng sau lưng cô, không biết tự hồi nào, một cái xác ướp bọc vải từ đầu đến chân đứng sừng sững im lặng. Dung lùi lại né sang một bên:
-Tui đâu có quen người này....xin lỗi nha, bạn vô trước đị Cái xác bọc vải lấp loáng cặp mắt như điện nhìn Dung như thôi miên, nói nhỏ chỉ để cho cô nghe thấy:
-Anh đây mà....anh là chồng em.
Dung dụi mắt, sững sờ vài giây rồi cô vụt cười phá lên:
-Trời đất ơi, anh Đức, anh làm em hết hồn, giống....ma quá trời, em nhận không ra! Dung lôi đống vải trắng biết đi vô trong nhà, theo sau lưng Thành. Trong phòng khách đèn mờ mờ ảo ảo, góc nào cũng có....ma đứng. Ma quỷ đủ loại, tóc tai màu mè, nào làDracula, phù thủy cầm chổi cán dài, quỷ hai sừng cầm búa, có cả công chúa Bạch Tuyết, chỉ thiếu có bẩy chú lùn....Dung dựa sát vô người Đức nói nhỏ:
-Anh mặc đồ như vầy làm sao nhảy đầm với em được?
Quên nữa, anh ăn gì chưả Vừa nói Dung vừa nhìn kỹ lại khuôn mặt xác ướp, ủa, sao Đức quấn vải gì mà quấn khéo ghê, mũi và miệng chừa ra có chút xíu, chỉ có cặp mắt đen nhánh là có hồn thôị Dung ngờ ngợ đưa tay lên xoa cái đầu vải:
-Ai quấn vải cho anh mà chặt vậỷ Có phải anh Đức đó không?
Đức cựa quậy cái đầu, giọng nói ấm ớ:
-Anh muốn làm cho em ngạc nhiên, anh là chồng em mà....
Một lần nữa, câu nói này làm Dung chú ý, cô hỏi:
-Sao anh hôm nay nói chuyện kỳ ghê, cứ nhận là chồng người tạ -Phải rồi, anh là chồng em, chiếc vòng này là bằng chứng.
Bàn tay vải nắm lấy chiếc vòng Dung đang đeo đưa lên miệng hôn một cách trìu mến.
Vừa lúc đó, tiếng nhạc slow nhẹ nổi lên, Thành đẩy Dung và Đức vô đám người nhốn nháo:
-Hai người chơi cho vui vẻ, tự nhiên đi nha, tui đi tiếp khách đâỵ Phòng khách nhà Thành khá rộng rãi, sàn nhà bằng gỗ đánh bóng, trên trần là một chiếc quạt đang quay lơ lửng, tuy trời không nóng nhưng vì....ma sợ ngộp hơi nên quạt được mở tối đạ Dung cảm thấy hồi hộp, không hiểu sao cô có cảm giác như thật là xa lạ mà cũng thật thân thiết với Đức, cô nhìn đăm đăm vô hai cái lỗ mắt đen, xuyên qua lần vải là tia mắt sáng lấp lánh:
-Anh có nóng không? Thiệt tội cho anh ghê, lát nữa anh tháo vải ra bớt đị Hết chuyện làm rồi hay sao mà ăn mặc kiểu nàỵ Đôi mắt sáng vẫn không rời Dung, bàn tay quấn vải nắm lấy tay cô đặt lên ngực mình, trong tiếng nhạc dập dìu, Dung nghe tiếng anh thầm thì:
-Anh chờ ngày hôm nay đã lâu lắm rồi đó, cuối cùng anh cũng được toại nguyện.
Những chiếc bóng lượn lờ in lên trên tường vờn theo tiếng nhạc cùng với bước chân....ma quay tròn làm cho Dung có cảm tưởng như đi trên mâỵ Người cô nhẹ hẫng đi, Dung ngả đầu lên vai....xác ướp, cô thấy mình bay về một cõi xa xăm nào đó, đâu đây có mùi thơm của gỗ thông, mùi nến cháy và mùi trầm hương ngào ngạt. Cô mơ hồ thấy mình đang mỉm cười với một người đàn ông khác, không phải là Đức, người này đẹp trai hơn ( ) mặc y phục kiểu cổ xưa sang trọng, chân tay đeo đầy vòng vàng. Khuôn mặt của người này mang đầy vẻ kiêu ngạo nhưng tia nhìn của hắn đối với cô lại dịu dàng, nụ cười thật quyến rũ. Dung giật mình bừng tỉnh, đẩy....xác ướp ra:
-Anh là aỉ Anh không phải là Đức....
Cùng một lúc là những tràng cười lớn của mọi người chung quanh, nhạc tắt, đèn bật sáng trong khi xác ướp luống cuống nắm lấy....bụng mình. Thì ra trong lúc mọi người du dương nhẩy đầm, có kẻ nghịch ngợm, không biết ma đưa lối quỷ đẫn đường nào, đã len lén lấy kéo cắt đi một đầu vải trên lưng xác ướp quấn vô cái quạt quay vòng vòng trên trần. Vải tuột ra từ từ, một chất nước màu đỏ ứa ra từ trong bụng xác ướp, có lẽ là cat chup (!). Dung rú lên, cô loạng choạng suýt ngã trong khi mọi người lại càng cười to hơn, ai cũng nghĩ đây là một màn biểu diễn haỵ Thiệt là quê quá đi, Dung vừa nhìn thấy một xác ướp khác đang đứng ngoài cửa nhìn vô nói chuyện với Thành và lớn tiếng kêu Dung, giọng nói xác ướp ngoài đó không xa lạ gì, đúng là của Đức.
Dung nghĩ thầm, thì ra từ đầu tới đuôi chính là do Đức xếp đặt với mọi người để hù cô như mọi năm, Halloween lần này anh thật là quá đáng, tội này không thể tha thứ được. Thừa lúc mọi người đang bu lại xác ướp giả (phải nói là người giả làm Đức mới đúng) Dung chạy ra cửa sau, không thèm trả lời khi có tiếng Đức gọi vói theo sau lưng.
Sau vườn nhà Thành cũng là một hàng thông cao che kín, Dung ngồi xuống một bụi cây, lần này cô phải hù cho Đức sợ mới đủ để trừng trị anh. Trong bụi cây, Dung thở mạnh nhìn vô trong nhà chờ đợi, cô cảm thấy đau nhói nơi cổ chân, Dung tuột giầy ra vén áo đầm dài ngồi xuống cho thoải mái, những viên sỏi nhỏ mát lạnh dưới chân làm cô rùng mình. Đâu đây có tiếng dế kêu và hình như có....tiếng thở dàị Dung giật thót mình, thấp thoáng ngay sau lưng cô lại có một đống vải trắng toát ngồi đó tự hồi nào! Bàn tay vải úp lên miệng Dung ra dấu cho cô đừng la, thật ra cũng bằng thừa, vì Dung có muốn la cũng không nổi, người cô run lẩy bẩy, miệng mở lớn trong khị.. xác ướp chậm chạp quấn từng vòng, từng vòng vải trắng từ người nó lên mặt cô và nói như an ủi một đứa bé:
-Hãy ráng chịu khó đi em, chỉ một lát thôi, chúng ta sẽ vĩnh viễn ở bên nhau, không bao giờ chia lìa... Vòng lớn vòng nhỏ như những cơn ác mộng trong tuần qua được ráp nối lại một cách thật rõ ràng trong đầu Dung, cô cảm thấy ngạt thở, ngoài kia, tiếng Đức đang la gọi:
Đung, Dung ơi, em ở đâủ (Năm 1245, trước Thiên Chúa giáng sinh) Aicapcap là một ông vua Ai cập đời thứ....mười bạ Vương quốc Ai Cập lúc đó rất phồn thịnh và phát triển. Như những ông vua khác, Aicapcap có rất nhiều vợ, cả trăm cung phi và ngàn cung nữ, nhưng người được quốc vương thương yêu nhất là một cô gái thường dân mới được nhập vô cung tên là Becon. Becon rất xinh đẹp và nết na, cô biết đàn, biết múa hát và nói chuyện văn chương lưu loát nên được quốc vương thương yêu hết lòng. Quốc vương thuộc giòng giống đa tình nhưng lại rất sợ vợ Hoàng hậu Aidada là một người đàn bà ghen có hạng, từ ngày Becon nhập vô cung, hoàng hậu Aidada cảm thấy bị rẻ rúng nên rất tức giận, thường tìm cách ám hại cung phi Becon. Hiểu tính ghen của hoàng hậu nên quốc vương Aicapcap lúc nào cũng dè dặt, ngài đã phải xây một cung điện riêng biệt cho ái phi, xa rời nơi cung đình nhiều hiểm ác. Năm 1250, quốc vương Aicapcap mắc phải một căn bịnh ngặt nghèo, bao nhiêu đại phu đều phải bó tay, lắc đầu và khuyên nhà vua nên lo liệu hậu sự.
Theo phong tục của cung đình Ai Cập thời bấy giờ, tất cả các cung nữ và cung phi đều phải chết theo quốc vương cho....có bạn.
Bên giường bệnh của Aicapcap, cung phi Becon nức nở khóc, vừa thương cho quốc vương vừa tủi cho thân phận mình. Nhà vua cũng cầm lòng không đậu, ra lệnh đuổi hết người hầu chung quanh để trăn trối với người yêu:
-Ái phi đừng khóc, nếu em không muốn, ta sẽ ra lệnh cho thừa tướng mang em ra khỏi nơi đây, không cần phải chết theo tạ Becon sụt sịt ôm tay Aicapcap:
-Không phải em khóc vì sợ chết, em chỉ sợ không được chết chung với ngài thôi, sau khi chết ngài sẽ quên em.
Nhà vua ôm lấy Becon vào lòng, ngài ngẫm nghĩ hồi lâu rồi phán:
-Em đừng lo, ta đã có cách, không ai có thể chia rẽ được chúng mình, ngay cả đức Ma Ha La cũng vậy, em hãy đưa tay rạ Nói xong, nhà vua cầm lấy chiếc vòng cẩm thạch màu đỏ ái phi đang đeo trên tay, vật ngài đã tặng cho Becon khi nhập cung, ngài khấn:
-Nguyện xin thần Ma Ha La ban phép lành cho chúng con, để cho con tìm ra được vợ con trên chiếc vòng nàỵ Những lời nói chuyện của nhà vua Aicapcap và cung phi Becon đã được một nữ tỳ thân tín của hoàng hậu nghe rõ hết. Sau khi nhà vua băng hà ba ngày là lễ táng xác cho toàn thể cung nữ và cung phi trong một nhà mồ kiên cố. Đây là lúc để trả thù, trước khi cung phi Becon vô nhà mồ chịu chết theo quốc vương, hoàng hậu Aidada đã sai người chặt cánh tay có đeo chiếc vòng đem đi vứt trong rừng cho thú dữ tha đị Hoàng hậu Aidada còn cẩn thận và ác độc hơn, tất cả các cung phi và cung nữ đều bị chặt cánh tay trái trước khi vô nhà mồ. Sau một tuần, khi tất cả mọi người đều bị ngạt hơi và chết trong cổ mộ, cửa mồ sẽ được mở ra và xác của các người trong mồ sẽ được đem đi tẩm liệm bằng một thứ thuốc đặc biệt bào chế bởi nhiều loại côn trùng khác nhaụ Chỉ có quốc vương và các cung phi mới được quấn vải quanh mình để giữ gìn thể xác cho khỏi thối nát.
Người Ai Cập tin là sau khi quốc vương chết đi một trăm ngày, ngài sẽ sống lại, xác ướp và linh hồn vĩnh viễn tồn tại trong ngôi cổ mộ, do đó rất nhiều vàng bạc và châu báu được chôn chung với ngài để....cho ngài xài ở trỏng. Vàng bạc mà chi, danh vọng quyền thế mà chi, chết đi rồi cũng chẳng còn gì, ngay cả người yêu dấu cũng không nhận ra, Aicapcap ôm mối hận tình trong ngôi cổ mộ hàng ngàn năm cho tới khi chiếc vòng thất lạc được tình cờ xuất hiện và chẳng may thay, nó đã được đeo lên tay một cô gái, cô gái đó là Dung! Lời hứa hẹn của Aicapcap với vương phi Becon nay đã được đức Ma Ha La giám chứng.
Nhắc lại Dung lúc đó đang nằm trong vòng tay của xác ướp, cô như đang nghe những tiếng leng keng va chạm từ những bước chân, những cổ chân có đeo vòng của những bóng người đưa tiễn cô, họ đang đưa cô đến gần bên cổ mộ, đến gần bên thần chết. Giữa cái sống và chết, Dung lại thấy mình rất bình tĩnh trong khung cảnh xa lạ. Các cô gái xếp hàng ngoài kia đều có sự buồn rầu thảm não hiện rõ trên nét mặt, không một ai đeo khăn voan, đi chết chung với quốc vương là một sự vinh hạnh vui mừng, ai nấy đều phải ăn mặc diêm dúạ Từng đoàn, từng hàng người cúi đầu đi bên nhaụ Xa xa, nơi cung điện êm ấm có tiếng tù và báo hiệu giờ lành đã đến. Một vài người bắt đầu lẩm nhẩm tụng kinh, có người sợ quá đã nhịn không được bật lên tiếng khóc. Một cô gái xinh đẹp bị lôi đi xềnh xệch lên phía trước trong khi cô khóc lóc thảm thiết. Tay phải cô níu chặt cánh tay trái, trên cánh tay là chiếc vòng cẩm thạch màu huyết dụ, suýt nữa Dung buột miệng la lên, cô gái đó chính là cung phi Becon. Nhưng sao lạ quá, khuôn mặt của Becon không giống Dung tí nào, Becon rất giống một người....Dung tưởng mình nhìn lầm, cô run rẩy nức lên cùng với tiếng thét của Becon khi đao phủ đưa dao lên và cánh tay rơi xuống đất.
-Ai đó, phải Dung đó không?
Đức cúi đầu nhìn vô bụi rậm cùng lúc xác ướp buông lỏng tay quấn vải chiếu những tia điện lấp loáng nhìn anh. Đức hơi sững sờ vài giây, hai cái xác ướp nhìn nhau, qua lần vải Dung sợ hãi mơ hồ nhận ra hai xác ướp thật tương xứng và giống nhau, ánh mắt họ như xẹt ra hai dòng lửa điện. Xác ướp (Aicapcap) đột nhiên ngửa mặt lên trời cười hú như điên dại, tiếng cười của nó vừa hạnh phúc vừa đau khổ, thật là khó hiểụ Trong lúc Aicapcap không để ý tới mình, Dung đưa tay hất những vòng vải trắng trên mặt để nhìn cho rõ, cô suy nghĩ thật nhanh, cánh tay cô đưa lên cao và đập mạnh xuống đám sỏi cứng đưới chân, chiếc vòng bể ra làm hai mảnh rơi ra khỏi cổ tay cộ Đức (xác ướp giả) cùng Aicapcap đều đồng thanh la lên nhưng quá trễ. Đức lúc này như vừa thoát khỏi cơn thôi miên, chạy lại đỡ Dung đứng lên, anh hỏi ngay:
-Tại sao em làm vậỷ Dung ấp úng:
-Em lo cho anh, hắn....hắn là ma, hắn là quỷ đội mồ....hắn sẽ hại anh.
Vừa nói, Dung vừa chỉ tay ra phía Aicapcap. Cả Dung lẫn Đức đều há hốc miệng, trợn mắt ngạc nhiên không tin, trước mặt họ chỉ còn một đống vải trắng bèo nhèo, chung quanh im lặng và lạnh lẽo, trong nhà Thành, tiếng nhạc vẫn còn đang sôi động.
...... Một năm sau, buổi tối khuya trong phòng tân hôn của đôi vợ chồng trẻ, Dung cười hỏi chồng:
-Khách đông quá hả anh? Cũng may là nhà hàng còn chỗ chứ nếu không....
Đức ngồi xuống giường mệt mỏi:
-Càng đông càng mệt, ma chê cưới trách, em coi, mình còn thiếu sót nhiều thứ lắm, cũng may là một đời chỉ có một lần, à, hồi nãy có mấy gói quà chưa mở, mình lấy ra coi thử nhạ Dung ngáp dài, một tay cô xoa nhẹ lên cánh tay Đức, dấu "birthmark" màu đỏ dưới khuỷu tay trái của anh như nhắc cô nhớ lại chuyện cũ, cô lắc đầu nhắm mắt lại xua đuổi bóng ma ám ảnh. Hình như có tiếng Đức reo vui bên cạnh:
-Em xem, bác Thanh sang ghê chưa, tặng cho mình hai vé đi du lịch, vậy mà gói kỹ như hộp quà....hmmm....ủa, ai đây, Dung, coi nè....
Dung mở mắt ra giựt mình:
-Gì đó anh? Ahhhhh....
Thì ra đó là một chiếc vòng cẩm thạch màu đỏ, giống y chang như cái vòng trước. Dung hét lên vứt nó vô góc phòng, tình cảnh ở ngôi cổ mộ năm xưa lại hiện rõ trong tiềm thức. Hoàng hậu Aidada đứng thản nhiên nhìn cảnh cung phi với cung nữ bị hành hình chính là Dung, và vương phi Becon với bộ mặt quen thuộc không ai khác hơn là người chồng cô mới cưới!!!
Hết
Người Con Gái Tỉnh Bắc
Vũ đến trọ học ở hàng cơm bà cụ Đỗ đã ba tháng rồi. Nhà chật chội, mái lợp tôn, nên mùa hè rất nóng nực. Nhưng Vũ không muốn tìm chỗ trọ khác, bởi bà cụ Đỗ tính giá rẻ, phần vì mọi việc trong nhà, cụ làm lấy, ít phải thuê mượn, phần vì chính gian nhà ấy, cụ cũng không phải mất tiền thuê.
Bà cụ Đỗ hồi cư rất sớm, thấy gian nhà bị chiến tranh tàn phá, chỉ còn trơ lại hai bức tường và một gian gác xép đằng sau, nên dựng mái tạm trú. Mãi, chủ nhà chưa thấy về, nên cụ yên chí ở, tưởng chừng như đất của mình.
Gian gác xép ấy bỏ không. Có lẽ vì thấy có nhiều chiếc rầm gỗ bị cháy xém, sắp rơi, trần lại nhiều chỗ nứt lở, nên chẳng ai dại gì hứng lấy tai nạn. Mùa hè đến, cùng với những kỳ thị Vũ cần phải học nhiều lắm, nhưng không được như ý. Nhà chật chội quá. Khách ăn hàng lại thường đông, ăn uống bi bô rầm rĩ.
Hơn nữa, mái tôn càng làm nắng hè gay gắt. Bởi vậy, Vũ đã nghĩ nhiều đến gian gác xép bỏ hoang ấy. Một chiều chủ nhật, Vũ mượn được thang, dựng trèo lên xem. Gác tuy bỏ hoang nhưng không đến nỗi bẩn quá. Sàn vẫn còn nguyên vẹn, chỉ có nhiều bụi cát, cùng một ít vôi vữa long trên trần xuống.
Tường cũng còn khá sạch. Riêng các cánh cửa đều đã mất hết. Gió bên ngoài lùa vào mát rượi. Vũ suy tính nếu mình quét dọn qua loa, mỗi buổi tối, trèo lên gác xép này, thắp nến mà học rồi giải (trải) chiếu ngủ thì tốt quá. Vừa yên tĩnh, vừa mát mẻ.
Cẩn thận Vũ hỏi qua bà cụ thì được ưng thuận ngay, bà chỉ dặn thêm rằng:
- Nhưng cậu phải coi chừng, nhà cửa ọp ẹp lắm, khéo mà ?oan giả.
Ngay buổi chiều, Vũ hì hục quét dọn. Gió lùa vào mát rợi. Gian gác bỏ hoang đã được Vũ đặt cho cái tên văn vẻ: ?Nghênh Phong Các. Mấy chồng sách, vừa để học, vừa để gối đầu, một ngọn nến, một manh chiếu, đó là tất cả đồ đạc trần thiết trong căn gái ?đón gió? này.
Tối đến, Vũ sung sướng trèo lên gác của mình. Lại rút luôn thang lên theo, vì e ngại mấy ông Tổng, Xã rượu say rồi lên phá quấy.
Thật là tĩnh-mịch. Tiếng huyên áo trong hàng cơm vẳng xa hẳn; bên ngọn lửa nến lập lòe Vũ yên chí học.
Nhưng chưa ôn bài được mấy lần, Vũ đã thiu thiu ngủ gục. Cho đến lúc tiếng chuông đồng hồ nhà thờ dóng dả, Vũ mới choàng mở mắt. Trời bạch nhật, có lẽ đã sáu giờ sáng. Cây nến cháy đến gốc còn lưu lại vũng nến đọng. Cuốn sách đêm trước vẫn còn mở ở trang học dở.
Vũ bực mình quá, vì thường rất tỉnh táo, có khuya, mệt thì đi ngủ, chứ không bao giờ ngủ gục như vậy.
Vũ cho đó là vì gác mát mẻ quá lại yên tĩnh nên dễ làm cho người ta chợp mắt.
Đêm hôm sau, Vũ đề phòng cẩn thận. Ăn cơm xong, Vũ uống một cốc cà phê thật đặc. Lại mang lên theo một bao thuốc lá nữa. Gió lùa mát rợi. Tiếng cười nói văng vẳng xa...
Dưới ánh nến, chập chờn theo gió, Vũ ngồi chăm chú học, nhưng không hơn gì đêm trước chốc lát đã thiu thiu buồn ngủ. Sực nhớ, Vũ với tay cầm lấy bao thuốc lá. Nhưng lại nghĩ: Hãy cố dùng nghị lực chống chọi đã, cùng lắm hãy nhờ đến thuốc lá, dùng ngay e sẽ thành thói quen. Và Vũ không bóc bao thuốc vội, để bao lên chồng sách.
Nhưng chỉ một lát sau, Vũ đã ngủ gục, cho tới khi tỉnh dậy thì đã thấy cây nến hao quá nửa. Vũ giận mình vô cùng.
Vũ nhất định lấy thuốc lá để chống lại cơn buồn ngủ lạ lùng. Nhưng bao thuốc lúc nãy để trên chồng sách đã không thấy nữa. Có lẽ khi ngả lưng xuống, tôi đã quơ tay làm rơi bao thuốc chăng. Vũ bèn nhìn quanh và quả nhiên thấy bao thuốc lá ở ngay sau lưng mình. Nhưng lạ thay bao thuốc lá đã bị bốc ra tự bao giờ. Một điếu thuốc lại kéo lùi ra khỏi bao chút ít như sẵn sàng mời Vũ hút.
Vũ dụi con mắt, kinh ngạc! Chàng cố nhớ lại, và đinh ninh quả quyết lúc trước chàng chưa hề bóc bao thuốc mà chỉ để bao nguyên lên trên chồng sách. Vừa suy nghĩ Vũ vừa rút điếu thuốc ra ngậm lên môi. Ngay phía sau Vũ, bỗng một que diêm xòe lên. Một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại, đưa que lửa mời Vũ châm thuốc.
Vũ hoảng hốt nhìn lại. Và thấy đó là một nữ lang rất đẹp, tuổi khoảng 16, 17, có vẻ như một nữ học sinh.
Vũ liếc mắt nhìn cái thang tre, thấy vẫn còn để nằm yên chỗ chân tường.
Nữ lang mỉm cười và nhắc:
- Anh châm thuốc.
Tiếng nói nhẹ nhàng như gió thụ Vũ ngập ngừng mãi mới thốt ra lời:
- Cô, cô đến đây ? Đêm khuya...
Nữ lang ngắt lời:
- Nhà em ở gần đây. Nhân nhìn qua cửa sổ, thấy cây nến bị anh quờ tay đổ nghiêng, nên vào dựng lại. Vừa toan quay về, thì anh chợt tỉnh...
Vũ nhìn lại, quả nhiên thấy trên mặt chiếu, có vết sáp nến loang. Nếu vậy, không có nữ lang, lửa nến có thể bén dần qua chống sách! Nhưng Vũ vẫn tò mò muốn biết:
- Xin cảm ơn cộ Nhưng cô là...
Nữ lang mỉm cười:
- Em tên là Ngọc Bách, nhà ở cạnh đây... Nhân đêm khuya, trằn trọc không ngủ được, thấy gian gác này trước bỏ không, nay có ánh lửa và bóng người, nên tò mò nhìn vào... anh tha lỗi cho em nhé!
Vũ hỏi tiếp:
- Nhưng cô làm cách nào mà vào đây được?
Nàng mỉm cười:
- Anh không nên hỏi nhiều. Em là phận gái, lại chưa hề quen anh bao giờ, nên đột ngột đến đây, thực quá ư trơ trẽn... Chính vì vậy mà em không muốn nói rõ, anh biết nhiều để làm chị Ngừng một lát, nàng lại tiếp:
- Chúng ta quả là tình cờ gặp gỡ, thời gian họp mặt chưa thể biết dài ngắn ra sao. Vậy tốt hơn hết là chúng a cứ vui khi chùng nhau gần gũi.
Vừa nói xong, nàng đến ngồi xuống chiếu, sát bên cạnh Vũ. Vốn tính người đứng đắn, Vũ nghiêm sắc mặt nói:
- Trai gái gặp gỡ đêm khuya, là một sự chẳng haỵ Hơn nữa, cô và tôi lại chưa hề quen biết bao giờ. Vã lại, tôi đang cần yên tĩnh để học vì kỳ thi đã tới nơi... Nếu cô có lòng mến, xin để trưa mai, tôi có thì giờ rỗi rãi, tôi sẽ tiếng chuyện với cô.
Nữ lang làm ra bộ hờn dỗi. Nàng đứng dậy, liếc nhìn chồng sách trên chiếu cười nhạt:
- Có lẽ anh tưởng chỉ có anh là học thôi ư? Và anh tưởng những ?hình học không gian? những ?phân tích hóa học? kia của anh là ghê gớm lắm rồi sao? Có lẽ vì thế nên anh mới dám đem so sánh giữa Học với Tình!
Vũ sốt ruột:
- Cô muốn tranh luận gì, xin cũng hãy để đến trưa mai!
Nữ lang không nói gì hơn nữa, quay ngoắt đi. Vũ xiết nỗi ngạc nhiên, khi thấy nàng không xuống lối cầu thang, mà lại vượt qua cửa sổ.
Gió đêm khuya càng thêm lạnh lẽo. Vũ bất chợt thấy rùng mình nhưng được cái không buồn ngủ nữa. Đêm ấy chàng học được kỹ càng cho đến ba giờ sáng mới dọn dẹp đi ngủ.
Hôm sau, lúc đi học về, ngồi ăn cơm, Vũ lại lựa lời hỏi bà cụ Đỗ. Nhưng bà cụ cho biết hai bên hàng xóm không hề có một thiếu nữ nào. Và cả quanh đây không có cô con gái nào tên là Ngọc Bách giống như hình dáng của lời Vũ tả. Vũ ngạc nhiên nhưng chưa nói rõ sự thực ý muốn đợi xem trưa nay, người con gái kỳ dị ấy có đến gặp mình như lời đã yêu cầu không. Nhưng không thấy đến.
Buổi tới hôm ấy, Vũ lại lên căn gác của mình ngồi học. Chàng lại thấy thiu thiu buồn ngủ, khi gió mát lùa vào. Tuy vậy, chàng đã biết trước việc xảy ra, nên ung dung lấy thuốc lá châm hút. Rồi ngồi đợi.
Quả nhiên, chốc lát thấy Ngọc Bách đến. Lần này, Vũ thấy rõ ràng nàng do lối cửa sổ mà bước vào, nhẹ nhàng như một cái bóng.
Ra chiều thân mật, Ngọc Bách ngồi ngay xuống cạnh Vũ. Rồi lã lơi trách:
- Em hôm nay lại hơi muộn, anh có giận không?
Vũ lặng thinh không nói, chỉ lấy sách vở ra học. Nàng lại nhìn chăm chăm vào mặt Vũ rồi tiếp:
- Có lẽ không giận nhưng ý chừng cũng mong đợi lắm thì phải?
Vũ thẳng lời cự:
- Hôm qua tôi đã nói với cô rằng tôi bận học thi không tiện tiếp chuyện. Tôi đã hẹn buổi trưa, muốn nói năng gì, sao cô không lại?
Ngọc Bách ra vẻ phụng phịu:
- Anh tưởng con gái muốn gặp đàn ông một cách tự nhiên lúc nào cũng được hay sao? Anh không sợ người ta trông thấy dị nghị ư? Về phần em thì không ngại, nhưng lo cho anh bị người chế riễu.
Vũ lắc đầu:
- Tôi không sợ. Việc làm đàng hoàng, chẳng sợ ai cười hết, mặc cho có người ngờ vực, nhưng lòng mình thẳng thắn thì dư luận sai lạc ấy tôi cũng chẳng quan tâm. Tôi ngại là ngại sự đêm hôm khuya khoắt cô lại đây, nguyên một sự gặp gỡ ấy cũng đã là bất chính rồi. Vậy mong từ sau, cô đừng đến đây nữa, muốn hỏi gì xin đợi ban ngày.
Ngọc Bách rưng rưng ngồi khóc. Một lát sau mới nói:
- Em biết khi người con gái tự tìm đến gặp người con trai, bao giờ cũng bị khinh rẻ. Nhưng em dám đường đột, chẳng qua là tưởng anh khoáng đạt, không chấp nê những nhỏ nhặt thường tình. Không ngờ anh cũng chẳng hơn gì người khác...
Vừa nói nàng vừa gục xuống gối Vũ mà khóc nức nở.
Nhưng Vũ gạt ra, nghiêm giọng bảo:
- Những lời tôi nói đã đầy đủ. Cô nên hiểu biết và đừng quấy rầy thêm nữa!
Rồi quay sang phía khác mà ngồi học lớn tiếng làm như không có ai ở cạnh mình.
Ngọc Bích vùng đứng dậy. Nàng biến sắc, nói:
- Số anh sắp chết đến nơi, ta thương tình đến cứu. Lại không biết thân, còn làm ra bộ kiêu kỳ, vậy hãy coi chừng.
Nói rồi, bước ra cửa sổ biến mất.
Vũ vừa ngạc nhiên vừa bâng khuâng. Chàng không hiểu người con gái ấy là ai, ma quái chăng, người thực chăng? Trước lời dọa nạt kia chàng không sợ. Những cảnh chinh chiến đã làm cho Vũ tin tưởng ở số mệnh. Sống, chết, chẳng phải là những thứ có thể tìm, hoặc tránh được dễ dàng...
Vũ vừa toan gác bỏ những ý nghĩ vẩn vơ ấy để chuyên tâm ngồi học, thì chợt cơn gió mạnh từ đâu ào ào tới làm cho ngọn nến tắt phụt. Vũ định sờ lấy bao diêm châm, nhưng không thấy. Gió như lạnh hơn lúc trước, làm cho Vũ chợ rùng mình. Ngoài trời không đến nỗi tối lắm. Những lùm cây rung động như những bóng đen hình dáng to lớn lạ kỳ...
Giữa khung cửa sổ, Vũ bỗng thấy hiện ra một bộ xương người trắng xóa, dập dờn đi lại.
Vũ biết lời dọa nạt của người con gái kỳ dị đã thực hiện. Đã suy nghĩ từ trước, nên Vũ không lấy làm kinh hoảng. Bộ xương ấy bước vào, tiến đến trước mặt Vũ. Cái đầu nhe bộ răng trắng nhởn nhơ cười một cách rùng rợn.
Vũ ráng bình tĩnh, vẫn cứ ngồi yên giả bộ học.
Thoáng cái, bộ xương đã biến đâu mất. Vũ cười thầm:
- Mi dọa ai thì được, chớ dọa ta sao nổi?
Chưa dứt lời, một thanh xương tay bỗng từ trên treần nhà rơi xuống, ngay trước mặt Vũ. Tiếp đó, là thanh xương mỗi chốc thêm nhiều, đến mấy chiếc xương sườn... Thấy đống xương mỗi chốc thêm nhiều, lù lù trước mặt... sẵn lọ mực trên bàn Vũ cầm luôn ném vào bộ xương. Mực đổ tung tóe, bộ xương vụt biến mất.
Vũ tưởng vậy là yên. Không ngờ Ngọc Bách lại hiện ra đứng cạnh chàng, nghiêm giọng trách:
- Anh thực là tệ! Lại là người đã hấp thụ văn minh Tây Âu, sao không biết quý người phái yếu?
Vũ thẳng lời, cự lại:
- Người ta chỉ có thể lịch sự đối với người lịch sự! Quấy rầy làm mất tự do của kẻ khác, đó có phải là cách cư xư của hạng người có giáo dục hay không?
Nữ lang không nói lại được, tần ngần đứng lặng người, chốc lát mới thở dài. Vũ thấy sắc mặt nàng vô cùng buồn thảm, cũng động lòng, hỏi:
- Cô là ai, xin nói thật: Nếu còn giấu diếm ta không bao giờ muốn nói chuyện.
Ngọc Bách hỏi lại:
- Nói thiệt liệu anh có khỏi sợ hay không?
Vũ cười:
- Hỏi thế là thừa, nếu là kẻ nhút nhác thì ngay từ đêm trước tôi đã không dám lên căn gác này ngồi mà học nữa.
Nữ lang gật đầu:
- Chính đó là một điều mà em lấy làm kính phục. Em không phải là người, chính là ma.
Vũ thản nhiên:
- Tôi cũng đã đoán biết ngay.
Rồi Vũ lại nói:
- Thường thường tôi nghe thấy nói đến oan hồn, song chưa tin là thực; hồn ma còn ẩn hiện lẩn quất nơi đây, ý hẳn cũng có điều oan khuất chứ chẳng không?
Ngọc Bách rơm rướm nước mắt, thưa:
- Sự đời man mác những nỗi oan khiêng nhiều không kể xiết, nhất là trong thời chiến tranh ly loạn này, chẳng phải là trường hợp riêng em. Có điều kẻ chết đi, dù sao cũng mong nắm xương tàn được vùi sâu, chôn chặt, thế mà em thì bộc lộ, gián nhấm, chuột gậm, thê thảm vô cùng...
Vũ thấy nàng từ nãy giờ vẫn đứng trước mặt mình, chớ không dám suồng sã như trước, nên dịu dàng bảo:
- Dù sao nữa cũng xin mời cô ngồi xuống đây. Theo luân lý Khổng Mạnh, trai gái ?bất tương thân?, nhưng thiển nghĩ: đã là âm dương cách biệt, thì hai thế giới khác nhau, chúng ta là ngay thẳng nói chuyện, tất cũng không ai chê trách vào đâu được!
Nữ lang bùi ngùi nói:
- Nghe lời anh, em chợ nhớ đến ba em ngày xưa, tuy là người Tây học, mà vẫn giữ được nền nếp Đông Phương, quả thực cũng là hiếm có vậy. Càng nhớ lại trong mấy hôm nay, có biết bao nhiêu cử chỉ hành động suồng sã, thẹn chết đi một lần nữa được.
Vũ gật gù, tán thưởng:
- Nghe lời, thấy rõ ràng là người có học thức. Mong rằng đừng giấu diếm, xin cô kể rành mạch câu chuyện từ đầu.
Ngọc Bách lau nước mắt thưa:
- Nguyên những lời vàng ngọc ấy cũng đủ an ủi em được ngàn phần. Em tên thật là Ngọc Bách, họ Nguyễn, vốn quên ở tỉnh Bắc, con của một ông Tham tá, đã từ trần từ lúc em mới lên 15 tuổi...
Mỉm cười chua chát, Ngọc Bách lại tiếp:
- Năm nay em 18 tuổi! Nói như vậy, nghĩa là: khi chết thì em mới 18 tuổi, nhưng nếu tính theo người sống, qua mấy năm tao loạn thì hiện nay em đã ngoài 20... già mất rồi.
Vũ nghĩa thầm trong bụng:
- Khi đã là đàn bà, dù chết đi rồi, cũng vẫn còn lo lắng đến sắc đẹp tàn phai.
Nữ lang lại kể tiếp:
- Trong gia đình, tuy em là lớn nhất, nhưng vì em theo lời trối trăn của cha em dặn lại, nhất định cho em đi học đến nơi đến chốn. Bởi vậy, sua khi đỗ bằng cơ-thủy ở tỉnh Bắc, em được mẹ em cho về học bậc Trung học tại Hà Nội. Cẩn thận mẹ em cho em ăn trọ tại nhà bà Phán Tâm ở ngay liền vách nhà này.
Nhừng lại giây phút, Ngọc Bách lại kể:
- Nếu không có chiến tranh thì không đâu đến nỗi... Khi được lệnh tản cư, bà Phán cùng những trẻ nhỏ đều về quê cả, chỉ còn lại một người con trai lớn, đi làm công sở và em cùng một người vú già ở lại. Bỗng đô thành khói lửa mù trời, căn nhà bên cạnh này (tức là nhà em ở) bị sụp đổ. Người u già, cũng như con trai bà Phán, đều bị chết vùi trong đống gạch ngói. Riêng có em là may mắn núp dưới chân cầu thang được thoát chết. Nghe tiếng bom đạn rầm ran, em sợ hãi vô cùng, bò lần sang hàng xóm, tức là căn nhà này, lúc đó bỏ không, vì người trong nhà đều đã tản cư từ trước. Sợ hãi, em tìm được chiếc thang, treo ẩn lên trên trần căn gác này, vì em cho đó là chỗ ẩn náu kín đáo nhất.
Thân gái trong thời binh lửa, may ra nhờ đó mà được an toàn chăng. Thường lệ, mỗi khi tìm kiếm thức ăn, nước uốn đầy đủ rồi thì em lại trèo lên trần nhà, và rút thang lên theo. Em có ngờ đâu, chính gian nhà này cũng bị sụp đổ, chiếc thang em vừa trèo lên bị rơi xuống. Thế là bỗng dưng bị giam gọn trên trần gác, với một số lượng thức ăn đủ chừng ba ngày. Em chỉ còn một hy vọng có thấy bóng người nào thì kêu cứu, không những trong lúc khói lửa tơi bời, ai cũng lo lẩn trốn nên em ngồi yên trên trần đã bốn ngày liền mà cũng không hề thấy có một bóng người nào... Vừa đói và khát, em đành phải chịu cực hình, giống hệt như người bị lạc lõng giữa nơi xa mạc. Cho đến khi sức một yếu dần em thở hơi cuối cùng, thiệt oan một đời xuân xanh đầy hứa hẹn.
Vũ nói tiếp:
- Rồi sao nữa, xin cô cứ kể tiếp cho nghe!
Ngọc Bách thở dài:
- Rồi ngày tháng trôi quạ Cảnh đô thành dần dần trở lại đông đúc, vui vẻ hơn xưa. Riêng có tấm oan hồn của em vẫn bị ngậm ngùi, đáng thương hại nhất là một nắm xương tàn rụi vẫn bị bộc lộ trên trần nhà này, làm mồi cho gián, chuột.
Vũ ngắt lời:
- Nhưng tại sao thấy tôi lên học trên đây, cô lại hiện hình bỡn cợt? Hồn oan đau tủi, há lại còn ưa thích những chuyện cợt đùa...
Ngọc Bách rơm rớm nước mắt:
- Anh quở trách như vậy, em xin nhận lỗi, nhưng chỉ vì em ngu muội, lóng nghe thấy bọn yêu quái thường bàn nhau rằng nếu chúng tìm được người thế mạng thì sẽ được đầu thai thành kiếp khác! Thoạt đầu thấy anh lên học trên căn gác trống này, em dùng tà khí làm cho tinh thần anh bị hôn quyện, rồi sau đó, định hiện nguyên hình người con gái đẹp, để nhờ nhan sắc mà quyến rũ anh... nhưng anh không hề vì sắc đẹp mà động tâm. Em lại định tác quái để cho anh sợ hãi... nhưng kết cục cũng bị thất bại... Em thực đã đắc tội với anh nhiều lắm.
Vũ ngắt lời hỏi:
- Bây giờ cô muốn gì?
Ngọc Bách gạt nước mắt, thưa:
- Em chỉ mong anh vì thương người bạc phận, ra tay tế độ, chôn cất cho yên đẹp nắm xương tàn của em mà thôi. Như vậy, em không còn phải oán hận gì nữa...
Vũ nhận lời, Ngọc Bách sụp lại tạ Ơn, nhưng Vũ giục nàng hãy ra đi, vì âm dương cách biệt, lần lửa lâu lai, cũng e hại cho cả đôi bên.
Ngay sáng hôm sau, Vũ hỏi thăm những người ở gần đấy, họ đều nhận rằng có thực, tại nhà bà Phán Tâm khi xưa có cô con gái tỉnh Bắc trọ học, nhưng hình như đã thiệt mạng trong những ngày khói lửa đô thành... Vũ lại tìm thang trèo lên trên trần nhà lục lạo khắp nơi, quả nhiên có một đống xương người, nhện chăng, bụi phủ, riêng lạ một điều là có mấy khúc xương rõ ràng có vấy mực. Sau khi tìm được xương cốt của cô gái Vũ bèn nhờ người chôn cất, cho đúng lời hẹn với hồn ai!
Back to posts